Ngăn chặn gian lận là ưu tiên hàng đầu của mọi ngân hàng, nhưng liệu chính những biện pháp bảo vệ được thiết kế để giữ an toàn cho các tổ chức tài chính có đang âm thầm đẩy xa những khách hàng mà họ khao khát có được?
Một lượng ngày càng lớn nghiên cứu đã chỉ ra sự mất cân đối đáng lo ngại trong cách ngành ngân hàng đo lường rủi ro. Các tổ chức đổ nguồn lực vào việc theo dõi tổn thất do gian lận gây ra nhưng hiếm khi tính đến những khách hàng tiềm năng đã từ bỏ đơn đăng ký mở tài khoản trước khi tài khoản được mở. Điểm mù này đáng khiến mọi lãnh đạo ngân hàng bán lẻ phải cảnh giác.
Quy Mô Đáng Lo Của Các Đơn Đăng Ký Bị Bỏ Rơi
Theo báo cáo benchmark hiệu suất Ngân hàng Số 2026 của Cornerstone Advisors, cứ mỗi đơn đăng ký tài khoản séc kỹ thuật số được hoàn thành thành công thì có khoảng 3,36 đơn bị bỏ rơi. Đối với một tổ chức trung bình, điều đó có nghĩa là gần 9.000 tài khoản tiềm năng mất đi trước khi khách hàng chính thức trở thành khách hàng.
Điểm nhấn quan trọng: Xác minh danh tính nổi lên như một trong những điểm ma sát chính trong quy trình đăng ký, đặc biệt là bước tải lên tài liệu. Tuy nhiên, giải pháp không đơn thuần là hạ thấp tiêu chuẩn xác minh. Giải pháp là phải khiến quá trình xác minh trở nên thông minh hơn đáng kể.
Frida Lebowitz, đồng sáng lập kiêm CEO tại Debbie, nhấn mạnh rằng tỷ lệ hoàn thành đơn đăng ký trung bình của ngành chỉ dao động quanh mức 15%. Tại một số tổ chức, ít hơn 5 trong số 100 người đăng ký nhận được tài khoản thực sự. Sự sụt giảm nghiêm trọng nhất xảy ra tại một thời điểm có thể xác định rõ ràng: bước tải lên giấy tờ tùy thân. Lebowitz ước tính rằng khoảng 60% người đăng ký từ bỏ đơn ở chính bước này.
Điều đó khiến việc tải lên tài liệu không đơn thuần là một bất tiện nhỏ. Nó là một điểm ra quyết định có thể đo lường được với hậu quả to lớn đối với việc thu hút khách hàng.
Mất Một Khách Hàng Thực Sự Tốn Bao Nhiêu?
Khi gần một nửa lãnh đạo tổ chức tín dụng không thể nêu rõ chi phí bỏ ra để thu hút một thành viên mới, bức tranh tài chính trở nên mờ nhạt. Dữ liệu công khai hiện có ước tính chi phí thu hút khách hàng đầy đủ trung bình vào khoảng 489 USD, với một số tổ chức chi hơn 1.000 USD cho mỗi tài khoản mới.
Điểm nhấn quan trọng: Chúng ta biết gian lận tốn kém bao nhiêu. Chúng ta biết chi phí thu hút khách hàng là bao nhiêu. Nhưng chúng ta không biết chi phí của ma sát không cần thiết là bao nhiêu. Khoảng trống trong nhận thức này đại diện cho một cơ hội lớn bị bỏ lỡ.
Cornerstone mô tả việc mở tài khoản kỹ thuật số hoạt động giống một bộ lọc hơn là một phễu dẫn. Thay vì hướng dẫn những người đăng ký đủ điều kiện đến bước hoàn tất, quá trình này loại bỏ họ một cách có hệ thống. Đây là kết quả trực tiếp của việc xây dựng hành trình khách hàng chủ yếu xoay quanh việc ngăn chặn kết quả xấu thay vì giúp khách hàng hợp pháp thành công.
Cũng cần lưu ý rằng đây không hoàn toàn là vấn đề của kênh kỹ thuật số. Việc mở tài khoản kỹ thuật số chỉ chiếm khoảng 27% tổng số tài khoản mở mới trong cùng báo cáo benchmark. Phần lớn tài khoản vẫn được mở bên ngoài các kênh kỹ thuật số, nơi khách hàng cũng đối mặt với nhiều điểm ma sát tương tự.
Thêm Ma Sat Không Đánh Đồng Với Nhiều Bảo Mật Hơn
Nghiên cứu của FICO đưa sự căng thẳng này vào tầm tập trung rõ nét. Sau khi khảo sát 18.000 người tiêu dùng tại 18 quốc gia, người phụ trách chống gian lận và danh tính của công ty đã đưa ra một nhận định quan trọng: ma sát đẩy khách hàng hợp pháp ra xa thường không ngăn chặn được những kẻ lừa đảo quyết tâm xâm nhập.
Việc thêm một yêu cầu tài liệu, thêm một bước xác minh, hoặc thêm một lần kiểm tra thủ công có thể tạo ra ấn tượng về sự bảo mật được nâng cao. Nhưng khi những rào cản này được áp dụng một cách phổ quát thay vì phản ứng trước các chỉ báo rủi ro cụ thể, các tổ chức có thể chỉ đang khiến quá trình trở nên khó khăn hơn cho mọi người đăng ký trung thực.
Mặt khác, FICO cũng cảnh báo rằng việc đơn giản hóa xác minh mà không có đánh giá rủi ro thông minh có thể khiến những đối tượng xấu dễ dàng lọt qua mà không bị phát hiện.
Điểm nhấn quan trọng: Mục tiêu không phải là ma sát tối đa hay ma sát tối thiểu. Mục tiêu là ma sát phù hợp, được hiệu chỉnh theo mức rủi ro cụ thể mà mỗi người đăng ký mang lại.
Rủi Ro Nên Định Hình Hành Trình Khách Hàng, Không Phải Đơn Giản Hóa Nó
Lebowitz chia sẻ một ví dụ thuyết phục liên quan đến hai tổ chức tín dụng sử dụng công nghệ gần như giống hệt nhau. Một tổ chức có tỷ lệ hoàn thành đơn đăng ký đáng thất vọng ở mức 5%, trong khi tổ chức còn lại vượt quá 60%. Tổ chức hoạt động tốt hơn không chấp nhận nhiều rủi ro hơn. Họ chỉ đơn giản tái cấu trúc hành trình khách hàng.
Họ xác minh danh tính trực tuyến và đẩy yêu cầu tài liệu ra khỏi luồng đăng ký tiêu chuẩn. Người đăng ký chỉ được yêu cầu cung cấp giấy tờ tùy thân kỹ thuật số khi tín hiệu rủi ro cho thấy việc xác minh thêm thực sự cần thiết. Cùng công nghệ. Cùng môi trường pháp lý. Tỷ lệ hoàn thành gấp hơn mười lần.
Điểm nhấn quan trọng: Các yêu cầu KYC quy định những thông tin nào phải được thu thập, nhưng chúng không quy định một hành trình khách hàng duy nhất, cứng nhắc cho tất cả người đăng ký.
Lebowitz trải nghiệm vấn đề trực tiếp khi cô nộp đơn vào một trong các tổ chức tín dụng đối tác và bị đánh dấu có khả năng gian lận. Địa chỉ IP của cô cho thấy một bang, bằng lái xe của cô ghi bang khác, và địa chỉ nhận thư chỉ sang bang thứ ba. Những điểm dữ liệu này trông đáng ngờ đối với một hệ thống quy tắc tự động. Nhưng chúng hoàn toàn bình thường đối với một người thật.
Con người di cư. Giấy phép lái xe có thể chưa cập nhật theo thực tế. Người trưởng thành trẻ tuổi có thể vẫn nhận thư tại địa chỉ của cha mẹ. Cuộc sống thực tạo ra những điểm dữ liệu không phải lúc nào cũng khớp nhau hoàn hảo, và các quy tắc tĩnh được xây dựng dựa trên những giả định danh tính cứng nhắc có thể hiểu sai hành vi hoàn toàn bình thường là gian lận.
Bức Tranh Lớn Hơn: Hòa Nhập Tài Chính Bắt Đầu Từ Cửa Trước
Hệ quả downstream vượt xa trải nghiệm đăng ký gây bực dọc. Khoảng một nửa người dùng Debbie phải tìm đến các tổ chức cho vay payday, và 89% trong số đó quay lại nhiều lần. Khi khoản vay payday dễ dàng tiếp cận trong khi một tài khoản séc hợp pháp tại ngân hàng hoặc tổ chức tín dụng lại không cần thiết trở nên khó mở, ngành nên cân nhắc hai thực tế đó song song.
Ngành ngân hàng dành rất nhiều thảo luận về hòa nhập tài chính và thu hút người tiêu dùng vào hệ thống ngân hàng chính thức. Họ nên dành sự chú ý tương đương vào việc liệu các quy trình của chính mình có đang khiến hệ thống đó trở nên khó tiếp cận một cách không cần thiết hay không.
Điểm Đến Cuối Cùng
Việc mở tài khoản tốt hơn bắt đầu không phải bằng bảo mật yếu hơn, mà bằng bảo mật thông minh hơn — biết khi nào cửa trước thực sự cần được khóa và khi nào nó nên mở rộng đón những khách hàng xứng đáng bước vào.
Những Điều Cần Biết:
- Đo lường việc bỏ rơi đơn đăng ký như một tổn thất kinh doanh. Gian lận dễ định lượng, nhưng giá trị của những khách hàng bỏ cuộc trong quá trình đăng ký thường vẫn vô hình.
- Xem việc xác minh danh tính là một quyết định về rủi ro, không phải một quy trình đồng nhất cho tất cả.
- Sử dụng tín hiệu rủi ro để xác định tại đâu ma sát là cần thiết. Tổ chức tín dụng đã đẩy việc thu thập tài liệu ra khỏi luồng mặc định đã chứng kiến tỷ lệ hoàn thành tăng vọt từ 5% lên hơn 60%.
- Đặt dữ liệu chi phí thu hút khách hàng cạnh dữ liệu bỏ rơi đơn. Khi các tổ chức chi hàng trăm hoặc thậm chí hơn 1.000 USD để thu hút một khách hàng, mọi lần bỏ cuộc có thể tránh được đều cần được xem xét nghiêm túc.
Nguồn: thefinancialbrand.com
English
日本語
한국어
简体中文